Thao thức – Chương 3

Chương 3: Gã Mặt Tái

– Vậy là gần đây Gã Mặt Tái không xuất hiện nữa?

Bác sĩ nhìn tập hồ sơ, rồi liếc mắt nhìn người con trai ngồi trên ghế đối diện. Trông anh có vẻ hạnh phúc và yêu đời hơn. Tóc tai được chải chuốt gọn gàng, quần áo được ủi phẳng phiu, không còn cái vẻ bừa bộn trước đây nữa. Ngượng ngùng cúi đầu, Thành gãi gãi mặt rồi mỉm cười nói:

– Đúng vậy, bác sĩ Định. Tôi nghĩ là tôi đã khỏi bệnh rồi. Cảm ơn bác sĩ đã giúp đỡ tôi suốt thời gian qua.

Định im lặng lắng nghe anh kể về cuộc sống đang dần tốt lên như thế nào, thầm nghĩ mọi chuyện đang đi chệch hướng phán đoán.

Không thể như vậy được…

Tiếp tục đọc

Thao thức – Chương 2

Chương 2: Ăn trông nồi, ngồi trông hướng

Tia sáng nhạt còn mang theo hơi sương xuyên qua tấm màn mỏng, nhảy lăng tăng trên làn mi. Hiên chậm rãi mở mắt, ngạc nhiên nhận ra mình đã ngủ thật ngon một đêm mà không bị bất cứ cơn ác mộng nào quấy nhiễu. Cậu quay sang nhìn bên cạnh, đã không còn ai. Mùi hương thơm lừng từ nhà bếp bay lên làm cậu buông một tiếng cười khúc khích. Dù đã gần đến giờ làm, Hiên lại chưa vội sửa soạn mà ôm lấy gối đầu anh, vùi mặt hít một ngụm lớn, cảm nhận mùi hương người nọ xộc vào xoang mũi, mềm mại vuốt ve quả tim nóng rực. Từ việc lần trước, Hiên đã chuyển hẳn sang ngủ ở phòng Thành. Cậu còn tự sỉ vả vì không biết làm việc này sớm hơn.

– Anh hai, hôm nay anh nghỉ một ngày đi. Em thấy anh không khỏe lắm. – Hiên vừa cắt trứng vừa nói.

– Tự nhiên nghỉ ngang sương vậy sao mà được. – Thành do dự nói.

– Em cho nghỉ. Em làm chủ tịch, ai đuổi việc được anh? – Hiên dửng dưng nói, khóe mắt liếc nhìn người con trai đang trộm cười.

Tiếp tục đọc

Thao thức – Chương 1

Chương 1: Anh em một nhà

Cảnh báo lôi: có cảnh công rape thụ, sẽ đánh dấu bằng ngoặc vuông []

Thành không rõ là mình đang mở hay nhắm mắt. Xung quanh tối mịt mù và im ắng lạ lùng. Anh nghe rõ ràng tiếng tim đập đập thình thịch trong lòng. Âm thanh lớn đến mức tưởng như có ai gắn loa trên ngực. Cơ thể anh nóng ran như bị thiêu đốt. Thành vô thức vò nhăn nhúm tấm áo trên người mà thở hổn hển. Không khí trong phòng như loãng ra làm anh thấy khó thở. Đầu óc anh choáng váng, say sẩm, đung đưa như ngồi trên chiếc thuyền bồng bềnh theo con sóng.

Thành sờ soạng bước đi trong màn đêm, không biết rõ mình đang tìm kiếm điều gì hay đang đi đến đâu. Trong không khí loáng thoáng mùi hương ngọt ngào lẻn vào mũi, rồi vuốt ve qua vành tai. Thành nghe những tiếng xì xầm rất nhỏ như vọng về từ xa xăm. Theo mỗi bước đi, tiếng thì thầm đó lớn dần. Hành lang u tối như kéo dài hun hút đến vô tận. Tiếng nói chuyện trong đầu dần lẫn vào âm thanh gầm gừ và chửi bới, nghe nghẽn lại như bị kiềm hãm sau một lớp tường.

Thành dừng lại trước một cánh cửa lớn. Tiếng gào thét chói tai trong đầu đánh vào từng dây thần kinh anh. Thành có cảm giác mình ngay lập tức nên quay đầu và trở về điểm xuất phát. Nhưng anh không làm được. Có gì đó giữ chặt anh lại chính xác tại địa điểm này. Tiếng tim đập lớn dần. Hai mắt anh hoa cả lên. Lại cái mùi hương ngọt ngào như có như không đó, phút chốc cắt phụp chút tỉnh táo cuối cùng trong óc Thành.

Tiếp tục đọc

[Review] Chuyên ngành tam quan uốn nắn viên – Tang Ốc

Credit png: RockingWithLights
Credit coloring: RavenOrlov
Design: MAz

Nghe danh Tang Ốc đã lâu, nay mới lần đầu đọc truyện Tang Ốc và thấy quả nhiên là bả nổi tiếng xứng đáng. Viết hay thực sự, không những ở nội dung mà ở cả văn phong nữa.

Truyện kể về việc Thẩm Không bị một hệ thống ném vào cuốn tiểu thuyết đam mỹ cẩu huyết giới giải trí, có nhiệm vụ uốn nắn lại tam quan của phản diện tiểu thuyết là Hàn Lệ, để Hàn Lệ không còn hãm hại cặp đôi nhân vật chính nữa. Nghe qua khá giống với motip thường thấy của truyện mau xuyên/ xuyên sách, nhưng mà càng đọc mới càng thấy truyện đi theo hướng rất khác biệt. Ví dụ như việc Thẩm Không xuyên qua các nhân vật khác nhau trong cùng một thế giới để làm nhiệm vụ này, hoặc chuyện Thẩm Không bá đạo đến nỗi gần như chẳng bao giờ cần hệ thống trợ giúp. Hơn thế, truyện không chỉ khắc họa nội tâm tình cảm nhân vật rất sống động, mà còn có những màn đánh đấm hành động nghẹt thở, bảo đảm đọc cuốn cực kỳ.

Tiếp tục đọc

Ba thế giới – Chương 9

Credit coloring: jakepatt
Credit png: RockingWithLights
Design: MAz
Đây là idol twenty one pilots của mị đó :3

CHƯƠNG 9: CHẠM MẶT

Sáng sớm tinh mơ, trời còn se lạnh, đường phố vắng vẻ và sân trường chưa có mấy bóng người, Triều Nguyên đã thong dong dắt xe đến lớp. Phòng học chỉ mới có hai, ba người đang ăn sáng. Anh cũng ngồi vào chỗ của mình, mở hộp xôi ra ăn, mắt thỉnh thoảng lại ngó lên xem đồng hồ điện tử. Còn hẳn hai mươi phút nữa, cứ thong thả mà nhấm nháp.

Làm chuyện này cũng nhiều lần rồi nên khi Nguyên ăn xong thì cũng là lúc người đó lái một chiếc xe bay tới trường. Dòng xe cộ đan xen tầng tầng lớp lớp lướt qua trên đỉnh đầu báo hiệu thành phố đang vào giờ cao điểm. Anh thường đứng trên ban công tầng hai, nhìn xuống sân trường dần ồn ào và tấp nập, lặng lẽ đẩy cặp kính dày cộm lên để ngắm cho rõ một bóng hình cao to, mặc đồng phục trắng tinh phồng lên vì hứng gió, vun vút lướt xe đi. Má anh nóng hổi, mắt mơ màng, lòng thầm nhộn nhạo những rung động ngây thơ mới chớm.

Tiếp tục đọc

[Review] Hôn thư – Thái Tỷ

Credit coloring: jakepatt, RavenOrlov, Jake Patterson
Credit png: rockingwithlights
Design: MAz

Truyện kể về Chu Lam Sênh là tiểu thuyết gia. Một lần bị tai nạn giao thông mất trí nhớ, được bác sĩ tâm lý kiêm bạn thân mách nước là nhớ gì thì viết lại, vừa giúp trí nhớ rõ ràng hơn vừa nhỡ đâu tìm lại được người nắm trong tay toàn bộ ký ức anh đã mất. Thế nên Chu Lam Sênh đã lấy chính chuyện tình yêu đồng tính của mình viết nên cuốn đam mỹ ăn khách Hôn thư. Trong truyện, nhân vật chính Vi Đông Thanh, cũng chính là đại diện cho Chu Lam Sênh, có một mối tình ngây thơ, trong sáng và ngọt ngào cùng cậu học trò Đỗ Vưu của mình. Tuy nhiên, có vẻ đã xảy ra chuyện gì đó khiến hai người chia tay. Câu chuyện đang tiến triển tốt đẹp thì Chu Lam Sênh bỗng không thể nhớ lại quá khứ nữa. Cùng lúc đó, truyện của anh được một công ty giải trí đề nghị chuyển thể thành phim. Và trùng hợp thay, chủ tịch công ty giải trí, Trình Dự, lại chính là nguyên bản của Đỗ Vưu ngày nào!

Tiếp tục đọc